Lâm Cảnh hoàn toàn không hiểu được chuyện gì, vì vậy cứ bám theo Tây Mặc hỏi, nhưng mặc kệ cậu hỏi thế nào, Tây Mặc đều chỉ nói cho cậu hai câu.
Thứ nhất, em bây giờ đã có được sinh mệnh vĩnh hằng.
Thứ hai, em vĩnh viễn không được rời khỏi anh, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
“Hậu quả gì?” Lâm Cảnh hiếu kỳ.
“Ví dụ như… Sẽ bị anh làm đến không xuống được giường.” Tây Mặc cười xấu xa nhìn cậu.
“Anh là tên khốn!” Mặt Lâm Cảnh lập tức đỏ bừng.
Tây Mặc xoa xoa đầu cậu, dẫn cậu ra khỏi hầm, từ đầu đến cuối cũng chưa nói cho cậu biết, hậu quả rất nghiêm trọng kia rốt cuộc là gì.
Vì ký kết khế ước sẽ hao phí rất nhiều tinh lực của Huyết tộc, nên vừa lên giường, Tây Mặc rất nhanh đã ngủ, mà Lâm Tiểu Cảnh một bên lại vì phấn khởi cộng thêm kích động, một chút buồn ngủ cũng không có.
Ghé vào trước mặt Tây Mặc muốn gọi tỉnh hắn cùng mình nói chuyện phiếm, lại phát hiện trán hắn có chút mồ hôi lạnh, môi cũng tái nhợt.
Chưa từng thấy bộ dạng hắn thế này bao giờ, Lâm Cảnh mặt nhăn mày nhíu, xuống giường cầm khăn mặt giúp hắn lau mồ hôi.
Tây Mặc mở mắt, nhìn cậu cười, khuôn mặt có chút mỏi mệt.
"Anh rất khó chịu?" Lâm Cảnh hỏi hắn.
"Có chút lạnh, bất quá nghỉ ngơi một đêm thì tốt rồi." Tây Mặc xoa mặt cậu, “Đừng lo."
"Lạnh?" Lâm Cảnh ngồi ở bên giường, "Tôi đi lấy thêm chăn cho anh.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167639/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.