Chiến tranh tàn khốc, Lâm Cảnh rốt cục hiểu được toàn bộ ý nghĩa của những lời này.
Xung quanh là tiếng chém giết rung trời, khôi lỗi thú cực lớn như cơn hồng thủy đánh tới, cánh trắng muốt của các thiên sứ sớm đã nhuộm đầy máu tươi, binh sĩ Ma tộc cũng không còn bộ dạng bỡn cợt bình thường, khôi lỗi thú bị phanh thây tỏa mùi buồn nôn, không ngừng có người bị ma pháp thôn phệ, cầu năng lượng va chạm phát tán ánh sáng cường liệt, so với mặt trời còn chói mắt hơn.
"Đừng sợ." Tây Mặc kéo thắt lưng Lâm Cảnh qua, mang cậu thuấn di lên không trung.
“Tôi nên làm gì?" Lâm Cảnh khẩn trương đại não trống rỗng, chú ngữ một câu cũng không nhớ, tay cũng không biết để đâu!
Tây Mặc dở khóc dở cười, biết ngay sẽ thế này mà.
“Em không cần làm gì hết." Huyết tộc thân vương không có hảo ý, "Chỉ cần đêm nay hảo hảo đền bù tổn thất cho anh là được."
“A, được.” Lâm Cảnh trì độn gật đầu, hoàn toàn không biết Tây Mặc đang nói cái gì.
Sợ thành như vậy? Tây Mặc bật cười, phất tay lập một lá chắn bằng sương mù đen.
Tiểu phóng viên núp xung quanh rất sốt ruột, sao lại che lại, như vậy đâu có chụp được cái gì đâu nha!
Ngay lúc các phóng viên cố gắng gọi ra gió thổi tan sương mù, đột nhiên thấy trên mặt đất lần lượt nổ tung hai quả cầu năng lượng đen và đỏ.
Các tiểu phóng viên tung tăng hoan hô như chim sẻ, ai cũng biết, màu đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167635/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.