Giữa đêm đó, Tây Mặc như trước đúng giờ xuất hiện tại phòng ngủ Lâm Cảnh.
Lâm Cảnh ngồi trên giường ngẩng đầu nhìn hắn, sắc mặt có chút trắng.
"Tại sao còn chưa ngủ?" Tây Mặc xoa mũi cậu, “Đang đợi anh?”
“Ba mẹ tôi ngày mai muốn gặp anh.” Lâm Cảnh thanh âm rầu rĩ, “Tôi hồi sáng có cầu xin họ, nhưng bọn họ vẫn không đồng ý."
"Không có chuyện gì nữa." Tây Mặc giúp cậu trải chăn, "Đừng suy nghĩ nữa, ngủ đi."
“Sao anh một chút cũng không khẩn trương!" Lâm Cảnh cảm thấy có chút ủy khuất, vì vậy cầm gối đầu chọi hắn, mình lo lắng ăn không vô ngủ không ngon, hắn lại còn có thể bình tĩnh như vậy!
Tây Mặc thở dài, kéo Lâm Cảnh vào lòng, cúi đầu hôn đỉnh đầu cậu, “Sao em biết anh không khẩn trương?"
"Anh mà cũng khẩn trương?" Lâm Cảnh nhìn hắn.
“Em nói xem?” Tây Mặc vén tóc cậu, “Anh không chỉ lo lắng ba mẹ em sẽ không đáp ứng, còn lo em phải chịu ủy khuất, càng lo em sẽ không quan tâm anh nữa, dù sao cha mẹ vĩnh viễn không có cách nào thay thế, còn anh —— "
“Anh cũng không ai có thể thay thế." Lâm Cảnh có chút vội vàng ngắt lời.
"Thật sao?" Thành công lừa gạt cho tiểu ngốc thổ lộ, Tây Mặc tâm tình tốt đến không thể tốt hơn, khóe miệng giương lên hôn hôn cậu.
Lâm Cảnh nhắm mắt lại, rất chân thành nghênh hợp.
"Ngủ đi." Hôn xong, Tây Mặc vỗ vỗ cậu, “Nếu chúng ta đều không buông tay, vậy thì không cần sợ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167608/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.