Một ngày trước khi xuất phát ra đảo, Hàn Dật Phong dẫn Đường Đường và Danny vào đại điện của Y Vạn, để hắn hỗ trợ giải trừ lời nguyền trên người hai tiểu gia hỏa.
Đường Đường đối với Y Vạn có hảo cảm tự nhiên, một chút cũng không sợ hắn, Danny lại từ giây phút đầu tiên tiến vào điện, vẫn cúi đầu, ngẩng cũng không dám ngẩng lên.
“Phải làm thế nào?” Hàn Dật Phong hỏi Tây Mặc bên cạnh.
“Lát nữa trên mảnh đất trống ở đại điện sẽ có một cơn mưa ma pháp, bên trong có ba giọt máu của Y Vạn.” Tây Mặc trả lời, "Để hai nhóc con đó đi tắm mưa một chút là xong.”
"Đơn giản như vậy?" Hàn Dật Phong kinh ngạc.
"Huyết tộc xưa nay không dễ dàng đem máu của mình cho người khác, chỉ trong những lễ hiến tế trọng đại, hoặc những cuộc chiến tranh lớn mới có thể dùng." Tây Mặc hướng về phía thần tọa hất cằm, “Huống hồ hắn là vua Huyết tộc, lại còn nổi danh keo kiệt."
"Khụ khụ!" Y Vạn bất mãn ho khan, nói ai keo kiệt đó?!
"Nhanh lên." Tây Mặc vội trở về cùng Lâm Cảnh, cho nên rất không kiên nhẫn.
Y Vạn hoàn toàn không để ý tới hắn, ưu nhã vuốt cổ áo, rồi mới vỗ tay một tiếng.
Mưa to lập tức trút xuống, đem hai tiểu gia hỏa đứng trong sân xối cho lạnh thấu xương. Bất quá trận mưa này cũng không kéo dài, rất nhanh đã ngừng lại.
"Hắt xì!" Đường Đường nhào vào ngực Hàn Dật Phong, ngốc ngốc cười.
“Có không thoải mái chỗ nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167600/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.