Ăn xong cơm trưa, đoàn người cưỡi ngựa lên đường, rời khỏi Hà Nam. Trên đường đi, Tiểu Ngưu mong chờ được tái hưởng diễm phúc, kết quả làm cho Nguyệt Lâm cẩn thận đề phòng, không để cho hắn lại gần người lần nữa. Nguyệt Lâm nói riêng với Tiểu Ngưu rằng, không phải là nàng không chịu, mà là có nhiều người để ý, để cho người khác phát hiện thì thật không hay. Tiểu Ngưu không thể làm gì khác hơn là chịu đựng dục hỏa, chờ thêm cơ hội
Chưa đến một ngày, cuối cùng cũng tới Khai Phong. Ăn cơm xong, trời đã tối. Tiểu Ngưu chiếu lệ ở một mình trong phòng, cảm thấy rất hài lòng. Hắn nghĩ thầm, Lao Sơn phái trái lại lại chiếu cố tới ta, khác với những người nghỉ trọ trong thành, chỉ có mình ta là đặc biệt. Xem ra, bọn họ thật sự đã coi ta là khách quý.
Đang tự hí hửng vui mừng, có tiếng gõ cửa truyền đến, mở cửa nhìn ra, chính là Nguyệt Lâm cô nương yêu quí. Tiểu Ngưu vui mừng nhướng đuôi lông mày, vội vàng kéo Nguyệt Lâm tiến vào, không nói gì đóng cửa, còn định gài then lại.
Nguyệt Lâm vừa thấy vậy, khuôn mặt ửng đỏ, sẵng giọng nói: "Tiểu Ngưu, ngươi cài cửa như thế, có thể bị người khác hiểu lầm đấy."
Tiểu Ngưu vừa cười vừa đùa giỡn: "Ta sợ có vài người quấy rầy chúng ta, đóng cửa lại chỉ là an toàn hơn. Dù cho ai có gõ cửa, ta cũng chẳng thèm mở đâu."
Nguyệt Lâm liếc mắt nhìn Tiểu Ngưu, rồi nói: "Ta sợ điều đó không cần thiết, lỡ như sư tỷ ta tới thì sao?"
Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179962/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.