Trong một phòng thượng đẳng tại khách sạn hào hoa nhất Hàng Châu, Hắc Hùng Quái đang cùng Tiểu Ngưu hưởng thụ cuộc sống. Hai người ngồi đối diện nhau hai bên bàn, vừa uống rượu ăn thịt, vừa vui vẻ chuyện trò.
Hắc Hùng Quái ngửa cổ nốc một chén rượu đầy. Tiểu Ngưu cũng không yếu thế, uống cạn luôn. Hắc Hùng Quái thấy tửu lượng của hắn cũng khá, không khỏi cười ha hả khen ngợi: "Khá lắm Tiểu Ngưu, uống khá lắm. Cứ như vầy mà phát triển, tương lai có thể sẽ vượt qua ta."
Tiểu Ngưu đắc ý vênh mặt lên nói: "Chính ta cũng định vượt qua ngươi. Ngươi không biết sao, cha của ta mỗi khi ra ngoài gặp bằng hữu, lúc sợ uống rượu đều bảo ta thay thế. Tửu lượng của ta nổi danh cả thành Hàng Châu đó." Lời này nửa thật nửa giả. Nói cả thành Hàng Châu đều biết tửu lượng của Tiểu Ngưu thì đúng là khoa trương. Nhưng nếu nói nổi danh trong số bạn bè làm ăn với phụ thân Tiểu Ngưu thì là thật.
Hắc Hùng Quái nhìn thẳng vào Tiểu Ngưu trong chốc lát, đột nhiên nói: "Tiểu Ngưu à, ta thấy ngươi thông minh, hành động cũng nhanh nhẹn. Ta thấy hay là ngươi làm đồ đệ của ta đi."
Tiểu Ngưu nghe vậy cười xua tay lia lịa: "Không được đâu, chuyện đó tuyệt đối không được."
Hắc Hùng Quái ngẩn người: "Với bản sự của ta, chẳng lẽ còn không xứng làm sư phụ ngươi sao?"
Tiểu Ngưu giải thích: "Không phải chuyện đó! Có điều một khi làm đồ đệ của ngươi, không phải bối phận của chúng ta sẽ thay đổi hay sao? Như thế chả phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179957/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.