Thành Hàng Châu nổi tiếng từ nghìn xưa, không chỉ có phong cảnh ưu mĩ, địa linh nhân kiệt mà điều kiện kinh tế cũng rất phồn vinh, vị trí một dải duyên hải đông nam lại là thế mạnh cho sự phát triển. Trong nội thành, phú thương nhiều vô số kể, tùy tiện có thể nắm lấy một người, theo như vậy Ngụy Trung Bảo có thể coi là một đại diện.
Ngụy Trung Bảo vốn là người ở Giang Tây. Khi năm tuổi dời đến Hàng Châu cùng với phụ thân. Phụ thân hắn mở một tiệm buôn bán nhỏ qua ngày. Năm mười lăm tuổi thì phụ thân qua đời, thiếu niên Ngụy Trung Bảo đi làm tiểu nhị ở Bách Vượng dược điếm (Hiệu thuốc) kiếm sống. Ngụy Trung Bảo tướng mạo đường đường, làm việc chăm chỉ, lại rất thông minh, xử lý được nhiều chuyện nên Hồ lão bản rất vừa ý.
Hồ Lão bản đã cao tuổi, thê thiếp tuy nhiều nhưng lại chưa có con trai, chỉ độc một nữ nhi bảo bối. Qua một thời gian quan sát, suy đi nghĩ lại, cuối cùng lão gả con gái cho Ngụy Trung Bảo. Ngụy Trung Bảo cầu mà không được, lập tức trở thành nhị lão bản của dược điếm. Nếu Hồ lão bản có chuyện gì, thì hắn sẽ trở thành gia chủ.
Ngụy Trung Bảo đối với phu nhân của mình rất là mãn ý. Phu nhân hắn là mĩ nữ đất Giang Nam điển hình, dáng dấp mảnh mai, làn da trắng mịn, mi thanh mắt sáng, thêm vào đó là thấu tình đạt lý khiến cho Ngụy Trung Bảo không có ý nghĩ tìm người phụ nữ khác, chỉ nguyện cùng nàng sống bách niên giai lão.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/179954/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.