Tiểu Ngưu cười ha ha rồi nhảy xuống, quay lại liền thấy năm người đang đi tới, đi đầu là một mỹ phụ nhân, Tiểu Ngưu chấn động: A, đây không phải là vị nương nương hôm qua sao? Sao nàng lại tới đây?' Khi đám người đến gần, mỹ phụ kia liếc hai tên thị vệ bò lồm cồm trên mặt đất rồi quay sang Tiểu Ngưu nói: "Vị công tử này thật là bản lãnh, có thể đánh thắng thị vệ của ta."
Hai tên thị vệ vội chạy lên dập đầu nói: "Chúng tiểu nhân vô năng." Tiểu Ngưu cười cười: "Ha ha, bản lãnh của bọn hắn không tệ, chỉ bất quá gặp phải ta thì đúng là thảm cho bọn họ rồi." Nương nương trợn mắt nhìn trừng hai tên kia nói: "Còn không mau cút đi, ít ở chỗ này làm mất mặt ta." Hai người kia nghe vậy vội vàng lăn đi.
Nương nương đánh giá Tiểu Ngưu từ trên xuống dưới, thấy người thiếu niên này anh tuấn, vừa có phong độ lại thân thủ bất phàm liền sinh hảo cảm. Nàng quay đầu nói: "Các ngươi ra sau chờ ta, ta muốn cùng vị công tử này nói chuyện một chút." Bốn người kia đáp ứng rồi bước ra ngoài.
Tiểu Ngưu sửng sốt, không rõ nàng vì sao làm như vậy. Nương nương đến gần Tiểu Ngưu, nói: "Vị công tử này, ngươi tên là gì? Là người nơi nào? Một mình chạy đến đây làm gì?" Tiểu Ngưu đối mặt mỹ nữ, tâm tình tốt hơn một chút, mỉm cười nói: "Ta là Ngưu Tiểu Vĩ, người Giang Nam. Ta tâm tình không tốt, chạy đến Cảnh Sơn trên giải sầu. Còn phu nhân?"
Nương nương thở dài một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544019/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.