Nguyệt Lâm nói: " Đúng rồi! Chúng ta cũng không tin. Sư nương liền phái Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Tử Hùng sư huynh, và cả ta đi tìm hiểu trước, kết
quả không thu hoạch được gì! Hoàng cung quá rộng lớn, lại phòng thủ rất chặt chẽ, hơn nữa không quen thuộc địa hình, chẳng tìm được cái gì! Trở về gặp sư nương, sư nương nói, có thể không có ở hoàng cung, có lẽ nó ở nơi khác. Ai! Sống không gặp người, chết không thấy xác, thật là làm cho người ta lo lắng!"
Tiểu Ngưu đến gần với Nguyệt Lâm, giữ chặt tay nàng, hỏi: " Có đúng là không có tin tức xác thật về sư tỷ sao?"
Nguyệt Lâm lúc này không có lập tức bỏ tay hắn ra, nói: " Biển người mờ mịt, ngay cả tin tức cũng không có. Có điều mọi người vẩn nghi ngờ, có thể còn ở hoàng cung, chỉ là chẳng có ai trông thấy!"
Tiểu Ngưu hỏi: " Là ai nói ở hoàng cung?"
Nguyệt Lâm trả lời: " Là một lão thái giám được về quê, hắn nói hoàng đế năm nay muốn chọn một ít mỹ nữ vào cung, làm hại những người có con gái lo sợ bất an, cuối cùng hoàng đế hạ chỉ, bải bỏ việc tuyển mỹ nữ, điều này làm cho dân chúng tất cả vô cùng sung sướng, không thể tưởng được dân chúng như cá nằm trên thớt, lại có thể thoát được một nạn lớn."
Tiểu Ngưu cảm khái, nói: " Lão thái giám này cũng thật là lớn mật, cái gì cũng dám nói."
Nguyệt Lâm nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay của Tiểu Ngưu, nói: " Việc nói hoàng đế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544015/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.