Buổi sáng hôm sau, Tiểu Ngưu đang ngủ thì bỗng thấy tai đau nhói. Vừa mở mắt ra thì bị dọa đến nhảy lên, hắn thấy Đàm Nguyệt Ảnh đang đứng ở trước giường. Tiểu Ngưu a một tiếng, một lúc sau mới hoan hỉ ngồi xuống, kéo lấy tay nàng:
- Đàm tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây? Không phải ta đang nằm mơ chứ?
Hắn thật không tin nổi nàng lại đến Thiên Sơn rồi xuất hiện trong phòng của Ngưu Lệ Hoa.
Đối phương đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười sang sảng khiến người ta tháy nàng đang phi thường sảng khoái, đúng là âm thanh của Ngưu Lệ Hoa. Tiểu Ngưu cảm thấy rất kỳ quái, rốt cục là chuyện gi xảy ra? Nhìn trang phục của nàng thì đúng là Ngưu Lệ Hoa nhưng khuôn mặt đang cười kia thì lại là của Nguyệt Ảnh.
Đang nghi hoặc thì thấy đối phương tháo chiếc nhân bì diện cụ (mặt nạ da người) trên mặt, lộ ra chiếc mũi cao cùng đôi mắt xanh của Ngưu Lệ Hoa.
- Sao lại là tỷ? Chiếc mặt lạ này là tỷ làm sao, làm sao mà giống như thật vậy?
Tiểu Ngưu sợ hãi than một tiếng.
- Không sai, chiếc mặt lạ này đúng là do ta tạo ra.
Ngưu Lệ Hoa có chút đắc ý trả lời.
- Hảo, hảo, quả thật rất chân thật nha! Đến cả ta cũng không nhận ra. tỷ có thể truyền bản lãnh này cho ta được không?
- Đương nhiên là có thể, giữa chúng ta đâu có chuyện gì phải che giấu… Tuy nhiên nếu muốn học được bản lãnh này của ta, ngươi phải đáp ứng một chuyện.
Ngưu Lệ Hoa thu lại khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544013/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.