Sau khi đến biên ải, phong cảnh trước mắt thay đổi. Ở Trung Nguyên cảnh vật tươi đẹp, đâu đâu cũng thấy sắc xuân, nhưng nơi này thì lại giống như đang mùa đông. Gió thổi vù vù, rét thấu xương như vậy Tiểu Ngưu chưa từng gặp qua, lúc này hắn mới hiểu cái gì gọi là tái ngoại.
Hắn ngẫu nhiên đến được một cái chợ, liền mua áo khoác ngoài làm bằng da thú mặc vào, như vậy thân thể ấm áp hơn nhiều. Vừa tìm được địa phương có người, hắn liền uống một chút rượu mạnh, như vậy có thể chống lạnh.
Cho dù hoàn cảnh khắc nghiệt, Tiểu Ngưu như cũ vẫn gặp được người tìm phiền toái, điều này khiến cho hắn hiểu được tại sao cổ nhân thường xuyên nói 'thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội' (Người bình thường không có tồi, kẻ mang ngọc có tội) Hắn thân mang Ma Đao, điều này trên giang hồ người người biết rõ, vì vậy, bao nhiêu người cũng vì hắn mà đến. Tiểu Ngưu không chút khách khí đem từng nhóm người bừng bừng dã tâm mà không biết tự lượng sức mình đuổi đi, hắn trong lòng tự nhủ: 'Nếu như là Trùng Hư tiết lộ tung tích Ma Đao, vậy thì hắn thật không phải là người. Đây không phải là mượn đao giết người sao? Những gia hỏa ngu ngốc kia trước sau đều muốn cái mạng nhỏ của ta. May là đã cách Tây Vực không xa, nếu như may mắn, rất nhanh có thể gặp Ngưu Lệ Hoa tỷ tỷ.'
Hôm nay, hắn khó khắn lắm mới gặp được một cái chợ, tâm tình thật tốt, trời còn sáng liền vội vàng tìm một cái khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544008/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.