Tiểu Ngưu thở dài một hơi, nói: "Vân Phương à, xin cô chớ có trách ta, chúng ta đều là người bị hại. Hôm nay, ta xuống núi đụng tới nàng ấy, nàng ta muốn mời ta nhìn một cái bảo vật. Kết quả nàng dẫn ta vào đây. Sau đó ta liền thấy cô nằm ở trên giường, sắc mặt rất đỏ, giống sinh bệnh. Nàng ấy theo ta nói, cô bị người xấu chơi xuân dược. Nàng ấy vừa mới dứt lời, cô tựu hướng ta xông tới. Ta né vài lần, không né được, cứ như vậy chúng ta liền. . ." Tiểu Ngưu dang hai tay, nhún vai, rồi im miệng, trong lòng nói: 'Tôn Tam Nương ơi, nàng chớ có trách ta, ta chỉ có thể nói như vậy. Như vậy, mới để cho Vân Phương biết ta không phải cố ý, cũng không biết mối quan hệ của hai chúng ta.'
Vân phương nghe xong thì không nhịn được che mặt khóc rống, khóc thật thê thảm, Tiểu Ngưu nghe thấy mà tim muốn nát. Tiểu Ngưu lập tức khuyên nhủ: "Vân Phương à, ngươi đừng khóc, hết thảy đều là sai lầm của ta. Ta thật sự là đáng chết!" Nói rồi, tát vào miệng mình. Hắn nghĩ Vân Phương sẽ đến ngăn cản. Nào ngờ, được một lúc, nàng vẫn khóc như cũ, Tiểu Ngưu đành phải dừng tay lại.
Vân Phương ngẩng đầu lên, lau nước mắt, muốn đứng lên ngay, tiếp theo "a" một tiếng, lại ngồi xuống. Tiểu Ngưu biết nguyên nhân là nàng ấy hư thân, thì khuyên nhủ: "Không cần lộn xộn."
Vân phương lại nức nở nói: "Đều do mụ la sát kia làm hại, ta nhất định không tha cho ả. Nhưng ta cùng ả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543998/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.