Tiểu Ngưu ngồi dậy ngáp ngủ, nói: "Sợ cái gì, ai cũng biết muội là người trong lòng của ta."
Nguyệt Lâm mặc xong quần áo nói: "Không được, không thành thân cứ như vậy, người khác sẽ nói xấu. Xong xuôi, muội phải đi ra ngoài gặp sư nương." Nói chuyện xong đi ra khỏi cửa.
Xuất môn lúc sau, chỉ thấy Nguyệt Ảnh đang đứng tại cách đó không xa ngắm nhìn nàng cười đâu, cười đến Nguyệt Lâm trên mặt đỏ luôn. Nguyệt Lâm đi lên cùng Nguyệt Ảnh nói tiếng chào hỏi. Nguyệt Ảnh đôi mắt đẹp tại Nguyệt Lâm trên thân ngắm nhìn, ngắm nghía Nguyệt Lâm trong lòng loạn nhảy, vội vàng giải thích nói: "Ta đi xem tên kia lười tiểu tử ngủ dậy chưa."
Nguyệt Ảnh a một tiếng, nói: "Sư nương kêu chúng ta đi đến gặp nàng, mau đi thôi." Trong lòng lại nói: 'Nhìn người nên chải đầu dóc tóc cho kĩ rồi hãy nói dối. Có thể thấy được nghĩ một đằng nói một nẻo.'
Nguyệt Lâm nói: "Ta lập tức quá khứ." Liền trở về phòng chải đầu đi.
Qua không lâu, ăn xong điểm tâm, ba vị đệ tử tới gặp sư nương. Sư nương nét mặt toả sáng, khuôn mặt trong trắng lộ hồng, có thể thấy được tối hôm qua chuyện tốt nổi lên tác dụng.
Sư nương cùng Tiểu Ngưu tiễn đưa đưa hai người. Tiểu Ngưu kéo Nguyệt Lâm sang một bên một bên, nói nhỏ: "Giang tỷ tỷ, nếu cứu người không thuận lợi thì tỷ cũng không cần vội vã. Đến lúc đó đưa phong thư này giao cho Mộ Dung Mỹ, khả năng sẽ sẽ khác đi đấy, nhớ kỹ đừng để cho người khác nhìn thấy." Thì ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543995/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.