Kỳ thật Tiểu Ngưu không có lý do để làm vậy,người ta vừa mới gặp hắn,lại không phải người của hắn.Tiểu Ngưu hoàn toàn không có lý do để ghen tỵ.Quan Vịnh Mai khiêm tốn nói:"Kiếm thuật và phép thuật của hắn đúng là tốt nhưng chưa phải là đệ nhất,rất khó nói.Nhân tài trong thiên hạ còn rất nhiều."
Nguyệt Lâm cười nói:"Sư phụ ngươi có một đệ tử như ngươi thật đúng là đáng để kiêu ngạo."Sau đó nói:"Tốt lắm chúng ta lên núi đi,sư nương đã chờ rất lâu rồi..mà sư phụ có lẽ sẽ ngoại lệ xuất quan tiếp đón đó."Quan Vinh Mai cười nói:"Được".Vì thế hai thiếu nữ đi bộ còn Tiểu Ngưu thì dẫn ngựa theo sau.Tiểu ngưu đi phía sau nhìn dáng người duyên dáng cùng những bộ vị mê người nhất thời nổi tâm hươu dạ vượn.Cũng không thể trách hắn,ai bảo các nàng mê người quá làm chi.Nếu đổi lại bất kì nam nhân nào khác cũng đều có suy nghĩ như vậy,huống chi Tiểu Ngưu đã nếm mùi đời,đã duyệt không ít nữ nhân.Nhìn các nàng,Tiểu Ngưu lại nghĩ đến cái giường.Nhớ đến sư nương,nghĩ đến nàng từng hầu hạ qua mình.Vắng mình nhất định nàng bệnh vì tương tư mất.
Lên núi,chúng đệ tử nhìn thấy Tiểu Ngưu ai cũng cao hứng,có người thay hắn dắt ngựa nữa.Sau đó hắn cùng song nữ đi gặp sư nương.Sư nương khi nghe hắn về thì vô cùng mừng rỡ,đang chờ hắn ở cửa nhưng mặt ngoài lại là tiếp đòn Quan Vịnh Mai.Tiểu ngưu nhìn lên sư nương,vẫn vái dài màu phấn trắng,vẫn đôi mắt ân tình,vẫn thành thục,diễm lệ mê người như vậy.Sư nương trước tiên liếc mắt với hắn sau đó mới mời mọi người vào bên trong đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543987/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.