Hai người ôm nhau mà ngủ, nằm thẳng tới tận sáng sớm hôm sau mới dậy, Tiểu Ngưu tỉnh dậy trước tiên, nhấc chăn lên, chỉ thấy thân thể nàng đầy đặn đến mê người, hơn nữa trên mặt vẫn còn chút ửng hồng, đúng là vẫn chưa hết vẻ xuân tình, thật khiến ngọn lửa dục vọng của Tiểu Ngưu vốn đã nguội lạnh trở nên bừng nhiệt.
Hắn lại nhìn nàng một cách háo sắc, cây bổng lần thứ hai lại cương cứng lên. Hắn chú ý ngắm nhìn mọi điểm trên thân thể nàng, nhất là khi ánh mắt hắn chạm đến đám lông mao cũng như tiểu huyệt hơi rỉ nước của nàng thì hắn không thể nào nhịn được nữa.
Tiểu Ngưu thả lỏng hai tay ra rồi đặt nhẹ nhàng lên cặp nãi tử của nàng, âu yếm hai đại nhũ hoa của nàng quyến luyến không muốn rời ra. Mới được một lát là Ngưu Lệ Hoa tỉnh dậy lại liền. Nàng nháy nháy con mắt màu xanh lam, hỏi: "Tiểu Ngưu, ngươi lại muốn làm gì nữa đây?" Tiểu Ngưu lắc lắc cây nhục bổng của mình, nói: "Tỷ hỏi ta làm gì vậy? Ta tự nhiên muốn làm với tỷ, tỷ xem, nó kích động rồi biến thành thế này đây." Khôn đợi nàng nói, hắn kéo chiếc chăn đi rồi tiến tới giữa hai chân nàng, cầm chắc cây bổng hướng về phía cánh hoa đâm tới.
Ngưu Lệ Hoa cười khổ nói: "Ta thật sự là không chịu nổi ngươi được nữa, sức chiến đấu của ngươi dẻo dai thật, nếu ta với ngươi cùng một chỗ, chỉ sợ buổi tối khó mà ngủ yên được mất!" Mắt thấy cây bổng của nam nhân chạm vào tiểu huyệt ẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543970/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.