Tiểu Ngưu cùng Sư Nương đến Kim Lăng. Sư nương nói trước hết phải đi gặp địch nhân của nàng, đấu với y một trận trước khi về Lao sơn. Tiểu Ngưu không muốn lại sinh ra rắc rối, chỉ muốn cùng sư nương yên ổn đi cùng nhau, nên đáp: "Sư nương, nàng có thể không đến phó ước không?"
Tiểu Ngưu tỏ vẻ đầy lưu luyến.
Sư nương mỉm cười, nói "Tiểu Ngưu, ngươi sợ cái gì? Ngươi sợ ta không đánh được nha đầu kia sao? Xét về bản lãnh, ả so với ta cũng tương đương, đến lúc đó chỉ xem trạng thái ai tốt hơn. Thậm chí nếu ta không thể thắng, thì cũng không bại được."
Tiểu Ngưu thở dài, hỏi "Sư nương, đối phương rốt cuộc là ai? Thấy bộ dạng nàng thần thần bí bí như vậy, chẳng lẽ nàng sợ ta gặp ả sao?"
Sư nương mỉm cười vuốt vuốt đầu Tiểu Ngưu, đáp: "Ta không có ý đó, chỉ có điều giữa chúng ta có ân oán của hai môn phái, ta không muốn ngươi bị cuốn vò, e rằng mang lại cho ngươi chuyện không tốt, vả lại ngươi bây giờ còn chưa là đệ tử của Lao sơn phái. Ta làm sao có thể mang đến tai nạn này cho ngươi được."
Tiểu Ngưu như hài tử rúc đầu vào đồi ngực cao vút của sư nương, nói "Sư nương, nàng đối với ta thật tốt, giống như mẹ ruột của ta vậy."
Lời này nói ra nhưng Tiểu Ngưu tịnh không nghĩ đến người mẹ thân sinh vốn chẳng có chút ấn tượng nào, mà là nghĩ đến kế mẫu. Hắn từ khi hiểu chuyện nam nữ, mỗi khi nhớ đến kế mẫu, trong lòng lại có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543944/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.