Editor: Jung Tiểu Kú
WARNING: H
╮(╯▽╰)╭
Bọn hạ nhân bưng điểm tâm lên, có đặc sản phương nam là bánh sủi cảo nhân tôm, lại thêm đặc sản phương bắc là bánh bao nhân đậu, tất cả đều được làm hết sức tinh xảo, hơn hai mươi loại thức ăn cùng với một vài chén cháo cũng mang hương vị của nhiều địa phương, đảm bảo có thể từ trong bàn đồ ăn này mà không bị chết đói.
Tây Môn Lẫm Nhiên thích tự mình ăn, không muốn người hầu chia thức ăn, mà hôm nay ngón tay Tô Khê Nguyệt cũng không thể được dùng để uy cơm cho hắn, làm sao có long dạ nào bắt y phải đứng ở đó nhìn mình ăn chứ, y hẳn cũng đói rồi đi, nhớ đến tối hôm qua, hình như y chưa có ăn cơm, mà Khương đại phu còn nói phải hảo hảo chiếu cố y … Vì vậy, cuối cùng tâm không cam tình không nguyện, không muốn cũng phải để y ngồi đối diện, cùng mình ăn cơm.
Tô Khê Nguyệt trong lòng cảm động, giống như nước chảy, một khi đã đến thì sẽ ồ ạt từng đợt từng đợt, chảy tới. Nhìn Tây Môn Lẫm Nhiên vẫn bày ra vẻ mặt chán ghét, căm phẫn, lại cảm thấy trong mắt vừa chua vừa chát, miễn cưỡng cố nén nước mắt, quay đầu nhẹ giọng nói: “Không cần, ta chờ một chút đi sang bên chỗ của hạ nhân ăn là tốt rồi, Gia, chính ngươi dùng đi.”
Lời còn chưa dứt, một giọt lệ rốt cuộc vẫn là trào ra khóe mắt.
Loại biểu hiện động tình này của Tô Khê Nguyệt làm cho Tây Môn Lẫm Nhiên vô cùng vui sướng, ép
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-cung-phong-nguyet-he-liet-dao-thi-vo-tinh-khuoc-huu-tinh/146626/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.