'Tử Lục, Bách Tinh, quay về đi,Tô Thanh Vân cô cũng nên dừng được rồi.'
'Gọi ta Madam được không? Đừng gọi TTV này nọ nữa.' Bà ta ấm ức
'...Cái này để tôi xem xét.' Nói dứt câu nó nhìn về phía hang động, tầng hầm đã sập xuống.
'Con rồng đó...chết chưa'
'Chưa đâu.' Tô Thanh Vân nói vừa hay lúc đó dưới đống đổ nát 1 con rồng to lớn bay ra khỏi khu rừng để lại những tiếng ầm ĩ nhói tai thu hút nhiều ma cà rồng khác nhìn lên bầu trời, con hắc long này lập tức phun lửa về phía nó, ngọn lửa khổng lồ nóng rực, sáng lóa lao với vận tốc 5m/s nhanh chóng đáp xuống đất nơi nó đang đứng.
Không hề cử động, nó chỉ đứng đó nhìn ngọn lửa với ánh mắt tàn nhẫn, ngọn lửa đáp xuống đất, làm những ngọn cây xần xìu lá màu đen cháy thành tro, vong hồn quanh đó không chịu nổi sức nóng cũng đã tan biến đi. Chỉ riêng nó vẫn đứng đó bất khuất không 1 tia sợ hãi, đứng che chở cho DD và quả trứng to hơn đầu người đó.
Nó đã mở phong ấn cấp 1 nên trên người chẳng có 1 chút vết thương, vênh váo nhìn con rồng.
Hắc long cũng chẳng ngần ngại bay về phía nó. Miệng nó lẩm bẩm:'Xử mày chắc tao phải mở phong ấn cấp 2 chứ nhỉ.'
Dứt lời cả người nó liền thay đổi lần này không chỉ một bên mắt mà cả hai bên mắt của nó đã sác bén hơn, long đen, tròng đỏ cân xứng hai bên, cánh tay trái phải đều có lớp phong ấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140377/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.