Bị phân tâm bởi trận đánh nó đã không thể phản ứng kịp với những hành động vừa xảy ra mặc dù tốc độ phản ứng của nó rất nhanh nhưng hiện tại lại đột nhiên giảm sút một cách nhanh chóng, không kịp phản ứng nps chỉ có thể nhắm mặt lại chờ chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Tiếng mũi kim gãy rồi cả tiếng mũi kim bị cắm xuống đất nó biết biết mũi kim đã lao đến chỗ mình nhưng nó tại sao nó không có bất kì cảm giác nào chỉ thấy cả người như đang bay trên không, giật mình mở mắt ra nó thấy mình đang nằm trong vòng tay của anh, nhìn xuống phía dưới thì thấy con quái vật đang nhìn mình còn anh thì đang bế nó đứng trên một đỉnh một cây thông rất to.
Kinh ngạc hỏi anh: "Sao anh làm được hay vậy?"
Dương Dương dịu dàng nhìn nó trả lời: "Em nhìn theo ánh nắng thì sẽ biết."
Nghe vậy nó theo ánh mặt trời nhìn xuống dưới chân anh, điểm ngăn cách giữa đỉnh cây thông và chân anh chính là một lớp kính trong suốt. Mải để ý đến vấn đề này nên nó không hề biết con gấu lại tấn công cả hai. Dương Dương phản ứng rất nhanh đã ôm chặt nó hơn và nhảy sang ngọn cây khác, vừa dời khỏi đỉnh cây thông lớp kính khi nãy liền biến mất. Giọng nói bình thản hỏi nó: "Em có cách kết liễu con quái vật này mà phải không? mau giải quyết nốt đi." Vừa hay dứt lời anh và nó đã đứng trên một cành cây cách con quái vật không xa.
"Cảm ơn." nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140363/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.