Những trận gió lớn thổi qua, cát trắng bay tung toé, mặt trời chói chang, gay gắt, hai kẻ kia mồ hôi bắt đầu chảy, tâm trạng cũng không còn kiên nhẫn nữa nhưng con quái vật chồn to xác kia vẫn chỉ đứng im một chỗ, không động đậy.
Dương Dương hỏi: "Giờ phải làm sao? Tấn công chứ?"
"Chỉ còn cách này thôi nhưng biết sao giờ hiện tại tôi không muốn động tay động chân."
Khó hiểu, anh hỏi: "Là sao?"
Nở nụ cười kì quái, nói: "Là, anh phải tự mình giải quyết con này thôi chứ gì nữa?"
"Tôi?" Bất ngờ hỏi nó.
"Ừ, anh."
Cau mày, hỏi: "Được sao?"
Kiên định: "Được."
"Này cô, tôi chưa rảnh, cũng chưa muốn chết."
"Thật không? Tôi nghĩ là anh chỉ đang muốn trốn tránh không muốn hao tổn ma lực thì đúng hơn."
"Cho là vậy đi, nhưng thực sự tôi không muốn động thủ."
"Theo tôi được biết. Truyền thuyết về Quạ đen bắt nguồn từ gia tộc anh thì phải?"
"Quạ đen là biểu tượng của Vũ Gia cơ mà."
"Vậy sao anh không muốn động thủ, mặc dù tôi không biết truyền thuyết ấy có nội dung thế nào nhưng tôi biết con quạ trong truyền thuyết mạnh không kém Long Ma Vương là bao. Hay có điều gì anh đang che dấu...Thật ra Qua Đen thực sự là biểu tượng của Vũ Gia hay biểu tượng của gia tộc anh là...Rơi.""
Có chút khó chịu, anh cau mày nói: "Truyền thuyết không có nghĩa là có thật ngoài đời. Cô đừng bắt ép tôi nữa được không với lại rơi chắc chắn không thể là biểu tượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140354/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.