Đi một quãng đường dài đã thế con phơi thây dưới cái nắng gay gắt hai kẻ Dương Dương và Anh Thư mặc dù ghét phải thừa nhận điều này nhưng sự thật là bọn họ đã mệt mỏi rũ rượi rồi.
- Biết mỏi vậy tốt nhất nên ở nhà sẽ tốt hơn.
- Em...max hai long.
- Anh nói sao?
- Tôi nói em hai lòng đấy, nghe thấy gì chưa.
- Dạ rồi thưa anh ((Em bái phục hai anh chị, giờ này còn đùa được à?))
Cứ đi được một đoạn thì cả hai thấy một cơn gió mạnh thổi qua, xa xa còn có rất nhiều cát bay lên cũng do nó chỉ biết cắm cái mặt xuống đất nên chẳng biết gì cả nên chỉ mình Dương Dương quan sát phía trước, thấy bất thường anh liền kéo nó chạy đi, bất ngờ nó hỏi:
- Này, chuyện gì vậy?
- Bão cát, mau nhanh lên.
- Sao lại có bão cát vào lúc này?
- Không tin em có thể quay xuống.
- Không ý tôi là hình như đây không phải bão cát bình thường, anh không thấy sao? Rõ ràng có ma lực bên trong.
- Em nói tôi mới để ý, hình như bão cát do Ma CÀ Rồng tạo ra.
- CÁi gì? Anh không đùa chứ? Có hư cấu quá không? Tại sao lại tạo ra bão cát được.
- Đây là chuyện đương nhiên và quá dễ dàng với những Ma cà rồng đặc biệt.
- Đặc biệt, mà kệ đi chẳng lẽ chúng ta cứ chạy mãi thế này sao? Dùng nước làm cát nặng xuống là dập được cơn bão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140350/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.