Nhìn cô gái mình thương cười Hạo Nam cũng thấy vui trong lòng, anh đưa bó hoa to nhất tặng cô và nói "Dương Anh, anh yêu em, sẽ mãi yêu em, đừng rời xa anh nhé cô ngốc"
".............." Nghe Hạo Nam nói cô cũng chẳng biết nói gì chỉ đơn giản là cười và gật đầu. Thấy vậy không chỉ riêng mình Hạo NAm vui mừng mà những người ngay đấy cũng vui lây, ngay sau đó họ hẹn gặp nhau ở bữa tiệc và giải tán, nó nhìn anh và đúng lúc Dương Dương cũng quay sang vô tình chạm mắt nhau, nó ra hiệu bằng mắt ý muốn nói 'tôi và anh ra chỗ khác nói chuyện' Dương Dương thì không thấy nói gì chỉ cười nhẹ rồi đi theo cô nàng này.
Dọc theo bờ sông lung linh với những bông hoa hải đăng được người dân quanh đấy bắt đầu thả xuống sông, nó và anh sánh vai đi cạnh nhau.
"Tôi không nghĩ anh cũng tham gia vụ này?" NÓ hỏi
"Có người nhờ nên tôi phải giúp thôi. Mà đám người khi nãy là người của cô sao?"
"Ừ, anh không biết họ là ai mà vẫn giao Dương Anh cho bọn người đó được sao?"
"Kệ đi, cô ta cũng không chết dễ dàng đâu, lo gì tốn công"
"Vô tâm."
"giờ cô mới biết sao?"
"Đúng đấy, giờ tôi mới biết, thì sao nào?" Nghe nó nói vậy anh cũng chỉ biết cười không nói gì. Cả hai người cứ im lặng một hồi lâu mà ngắm khung cảnh xung quanh mình từ bầu trời với những con rồng bay lượn, rồi còn cả những cánh hoa đăng lung linh dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140329/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.