Trong một không gian được bao trùm bởi màu đen , nó đang bị trói trên một cây thánh giá bằng những sợi xích vừa mới bị nung nóng , nó từ từ mở mắt ra rồi nhìn khắp xung quanh bằng ánh mắt không hề có sự sợ hãi trong đó . Đột nhiên một giọng nói nữ vang lên , giọng nói đó rất thánh thót nhưng lại có chút gì đó khiến người nghe phải sởn gai óc .
- “ Tỉnh rồi sao Nguyễn Nguyễn Anh Thư”
- “ Bà là ai , sao bà biết được tên tôi “ - Nó hỏi
- “ Ta là ai sao được rồi để ta giới thiệu cho ngươi biết , ta Tô Thanh Vân chính là bạn của mẹ ngươi Phạm Huỳnh Như “
- “ Bạn mẹ ta , tôi cho bà nói lại đó , ta còn chưa gặp mẹ ta bao giờ thì ta tin bà thế nào đây bà lấy gì để chứng minh “
- “ Con ranh con kia ai cho mày giám cãi tay đôi với tao “ - Bà ta bị nó chọc cho tức giận mà lên gào lên
- “ Ai cho tôi quyền cãi tay đôi với bà sao , chả ai cả cãi ai là quyền của tôi bà lấu cái gì mà cấm “ - Nó lại tiếp tục chọc cho bà ta tức điên lên thì mới hả dạ , nhưng bà ta đâu có vừa cãi tay đôi không được thì dùng tay chân , không biết bà ta lấy được con dao bấm ở đâu mà đâm thẳng vào bụng mình nhưng rồi bà ta chả bị gì cả mà ngược lại thành nó gánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140257/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.