Trong cái căn phòng kính này , duy nhất 1 mình nó khác thường. Mỗi 1 đứa trẻ khi được đưa ra khỏi bụng mẹ đều sẽ phải khóc dù ít hay nhiều . Chẳng biết cái đạo lý này được đưa ra từ đâu , chỉ biết đó là một điều tự nhiên mà tạo hoá đã tạo ra để chứng nhận một sinh linh bé nhỏ đã hiện diện trên thế gian này .Nhưng nó lại khác xa so với cái thứ của tạo hoá đó , cứ như nó không được chào đón trong cái thế giới này vậy , khi được đưa ra từ bụng mẹ nó không hề mảy may 1 chút tiếng khóc nào dù là 1 tiếng kêu cũng không có lấy 1 chút .Và những đứa bé trong phòng kính đó đều đã nhắm mắt lại và ngủ duy nhất nó còn thức, đôi mắt màu bạc vô hồn nhìn bốn xung quanh căn phòng. Và rồi chỉ sau một động tác nó đã làm cho quản gia Max phải bất động , nó như đưa bé 5 tháng tuổi vậy mặc dù mới ra đời nhưng nó đã có thể lẫy được ngay cả cái cổ của nó cũng đã cứng lại , nó áp sát người xuống giường cứ quay bên nọ xọ bên kia nhìn đủ mọi nơi và lại một phen nữa khiến quản gia Max phải đứng hình tập 2 khi nó chống tay xuống giường từ từ ngồi dậy . Đến đây quả gia Max mới mở lời - “ Ông chủ tiểu thư là người đột biến sao ? “
- “ Không chỉ là người đột biến thôi đâu , vì nếu có là người đột biến thì cũng chưa chắc đã làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-ca-rong-cung-biet-yeu/3140192/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.