- Tại sao không ăn? - Tần Duệ Minh nhíu mày không vui hỏi.
Không đợi Hồ Anh Vũ trả lời, anh vẫy tay gọi phục vụ lại căn dặn. - Bỏ tất cả rong biển trong các món.
Thì ra anh vẫn còn nhớ cô bị dị ứng với rong biển, Hồ Anh Vũ không biết tâm trạng của mình lúc này là gì nữa, có đau đớn, có vui mừng nhưng nhiều hơn hết là mâu thuẫn.
- Đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy không ngon miệng khi đối phương cũng không ăn. - Tần Duệ Minh đột nhiên ngẩng đầu nhìn vào mắt cô cặn kẽ giải thích.
Hồ Anh Vũ cảm thấy thật buồn cười, anh sợ cô hiểu lầm gì đây?
- Anh Vũ, là cô à?
Âm thanh nữ giới bất chợt vang lên trong bầu không khí căng thẳng. Giọng nói này sao nghe có vẻ thân quen?
- Xếp Như? - Hồ Anh Vũ ngỡ ngàng khi thấy rõ người đang đứng trước mặt mình là ai.
- A, chồng cô à?
Hồ Anh Vũ muốn giải thích nhưng chị chẳng cho cô cơ hội, mà quay sang bắt tay với Tần Duệ Minh. Cứ ngỡ anh sẽ ghẻ mặt ghét bỏ ai biết đâu anh lại mỉm cười bắt tay. Tin được không? Hồ Anh Vĩ khoa trương há hốc mồm, đây là Tần Duệ Minh mà cô biết đó sao?
Tần Duệ Minh mà cô biết, không tùy tiện bắt tay với người lạ. Anh, đã thay đổi rồi?!
Xếp Như ngoác miệng cười ghé sát vào tai Hồ Anh Vũ nói nhỏ.
- Cô sướng thật nha, có một người chồng đẹp trai quá trời!
Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-tuong-cua-em-la-duoc-yeu-anh/3208824/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.