Sắc mặt phụ mẫu khó coi vô cùng.
Có lẽ họ đã nhớ ra thật — ngày xưa họ chưa từng khen ta lấy một câu. Bởi vì ta chẳng giống mong đợi của họ, không xinh đẹp như tỷ tỷ, cũng không phải nam nhi như đệ đệ — ta gần như gom hết mọi điểm khiến họ chán ghét.
Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười thản nhiên — ta thực sự đã buông bỏ rồi.
“Miệng phụ mẫu là phong thủy của con cái. Nơi này phong thủy không tốt, ta muốn đổi sang một nơi có phong thủy tốt hơn một chút. Cũng giống như hai người chỉ mong có một đứa con làm rạng danh tổ tông, thì ta cũng vậy — cũng nông cạn y như hai người.”
Lý phụ và Triệu phu nhân như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Mà ta — khẽ khàng khép cửa, cách biệt tiếng khóc than ngoài kia.
Hai người họ dìu nhau rời đi, bóng lưng thoắt chốc già nua mấy phần.
Ngày ta rời kinh, Tạ Chiếu Tùng lấy danh nghĩa huynh trưởng đến tiễn.
Cả người hắn như đã trầm mặc hơn rất nhiều, mười ngày nửa tháng chẳng nói nửa câu. Nay bị đồng liêu châm chọc, bị người đời khinh bỉ, bị mẫu thân chán ghét, đi đến đâu cũng có người chỉ trỏ — sự nhu nhược, thiếu chủ kiến của hắn khiến hắn bị đội lên đầu một chiếc mũ xanh lớn.
Người người đều nói: Lý Thanh Nguyệt tình nguyện bỏ trốn hai lần, cũng chẳng chịu gả cho hắn — ắt hẳn là hắn có vấn đề.
Hắn có nỗi khổ khó nói, giống như nuốt mật đắng trong lòng.
Giờ đây, hắn chuyên tâm chép kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thanh-suong/5277605/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.