Kẻ mà họ khinh rẻ, lại được người khác xem như báu vật.
Không biết họ có tự nghi ngờ chính mình, có thấy chua xót hay không? Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa rồi.
Họ nghĩ gì — đối với ta, chẳng còn ý nghĩa gì.
Ta đã biết rõ con đường mình phải đi là thế nào.
Tiền phu nhân rốt cuộc cũng yên lòng, ánh mắt bà lạnh lùng nhìn sang Lý Thanh Nguyệt vẫn đang nằm dưới đất, dáng vẻ yếu đuối đến đáng thương:
“Đánh cho ta!”
Vài nha hoàn, bà t.ử lập tức xông lên đ.á.n.h nàng ta.
Tiền phu nhân sớm đã muốn xử lý Lý Thanh Nguyệt, chỉ là trước đây có Tạ Chiếu Tùng bảo hộ, không tiện ra tay, lại chưa có cớ chính đáng. Nay nhân chuyện ta hòa ly, đúng lúc đ.á.n.h kẻ đang ngã ngựa.
Bà muốn trút giận — ta cũng vậy.
Tạ Chiếu Tùng tiến một bước, định che chở cho Lý Thanh Nguyệt, nhưng lại như nghĩ tới điều gì, xoay người đuổi theo Tiền phu nhân.
“Mẫu thân! Người không thể nhận Thanh Sương làm nghĩa nữ…”
Chưa dứt lời, hắn đã lãnh trọn một bạt tai vang dội.
Tiền phu nhân cuối cùng vẫn là người có tình, nhịn đến tận khi bước vào trong viện mới ra tay.
Bà lạnh giọng, mỏi mệt ẩn hiện trong từng chữ:
“Dựa vào đâu mà ngươi phản đối? Nếu ngươi vừa rồi đứng ra bảo vệ Lý Thanh Nguyệt, không để nàng bị đ.á.n.h, ta còn xem ngươi là người có trước có sau. Nhưng ngươi chỉ đứng đó nhìn — ta sao có thể có đứa con trai như ngươi? Lúc yêu thì nâng như châu ngọc, lúc chán thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thanh-suong/5277600/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.