Về đến phủ, ta và hắn lập ra ba điều ước định:
Thứ nhất, việc ta gả thay không phải tự nguyện, hắn không muốn cưới, ta cũng chẳng muốn gả. Chúng ta bị ép kết thành phu thê là vì thể diện hai nhà, vậy nên chớ nên sinh oán trách lẫn nhau.
Thứ hai, ba năm sau ta và hắn sẽ hòa ly. Chúng ta chỉ là phu thê giả, không cần diễn lâu thành thật.
Thứ ba, trước khi hòa ly, hắn phải cho ta thể diện mà một chủ mẫu xứng đáng được hưởng.
Hắn đã đáp ứng.
Ta còn bổ sung một câu:
“Kể cả sau khi trưởng tỷ quay về.”
Khi ấy, hẳn là lòng hắn ngập đầy căm giận, nên nói chắc như đinh đóng cột:
“Đó là lẽ đương nhiên.”
Thế nhưng, vừa gặp lại trưởng tỷ, hắn liền thất hứa.
Chỉ một cú va nhẹ vào kiệu, hắn đã hoảng hốt mất bình tĩnh, vội vàng hô dừng kiệu, sau đó tự mình bế nàng đến y quán.
Ta bước xuống từ một cỗ kiệu khác, điềm nhiên nhìn màn kịch ấy, để mặc ánh mắt mọi người rơi lên người ta — kẻ thì thương hại, kẻ thì chế giễu, kẻ thì châm chọc.
Giờ đây, hắn lại nói với ta rằng vì tính mạng con người, hắn chẳng còn cách nào khác? Ta nhàn nhạt lên tiếng:
“Tạ Chiếu Tùng, ngươi có biết hôm gả thay, ta từng cãi nhau với phụ mẫu. Ta nói có thể nói rõ với nhà các ngươi, xin từ hôn, nhận hết lỗi về phía nhà ta.”
“Cũng có thể hỏi ý ngươi, tạm để nha hoàn hồi môn của trưởng tỷ thay thế, giả làm trưởng tỷ một thời gian, đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thanh-suong/5277595/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.