Tạ Như Giác dường như thật sự bệnh, trên gương mặt tiều tụy lộ ra vẻ khó xử:
“Thảo dân không dám.”
Thần Vương cười một cái.
“Phải cảm ơn ngươi đã tác thành. Năm đó ngươi cố ý ném Thái Thái lại nơi hoang sơn dã lĩnh, bản vương mới nhặt được nàng, cũng vì phẫn nộ mà sinh lòng thương xót.”
“Có lẽ Thái Thái cũng nhớ đến ân tình của bản vương, nên mới chịu gả cho bản vương.”
“Ngươi tuy có ác ý, nhưng ác có ác báo, ngươi bệnh cũng coi như báo ứng.”
“Bản vương thiện có thiện báo, nên mới được như nguyện.”
“Thôi được rồi, ngươi cứ dưỡng bệnh cho tốt. Nếu để bản vương còn nghe ngươi nói bậy, cái lưỡi của ngươi…… trông cũng khá dai đấy, bản vương vừa nuôi một con sói, không biết nó có ăn hay không.”
Tạ Như Giác đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u, ánh mắt c.h.ế.t ch.óc nhìn chằm chằm ta.
Ta không để ý đến hắn.
Mà cùng Thần Vương bước ra ngoài.
---
Đó là chuyện mấy tháng trước.
Tiểu tư của Tạ Như Giác vội vàng đến tìm ta, nói Tạ Như Giác bị thương, bảo ta mau mang t.h.u.ố.c đi cứu người, vì ta từng theo tổ mẫu học qua chút y thuật.
Ta ở Tạ gia lâu rồi, sớm hiểu Tạ Như Giác là loại người khốn nạn thế nào.
Ta không đi.
Nhưng Chu phu nhân đứng đó, ta còn phải sống nhờ dưới tay bà.
Khoảnh khắc ấy, ta thấu hiểu sâu sắc tâm cảnh của mấy cô nương trong Tạ phủ.
Chu phu nhân một mặt cảm thấy chuyện này là giả, một mặt lại sợ là thật, liền khuyên ta đi. Bà tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thai-thai/5291047/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.