Các nàng chỉ dám nhỏ giọng an ủi ta, không dám đứng ra bênh vực.
Ta hiểu các nàng.
Các nàng đều do di nương sinh ra, không phải con ruột của Chu phu nhân, tương lai nằm trong tay Chu phu nhân và Tạ Như Giác.
Chu phu nhân đối xử với các nàng tuy không tệ, nhưng đó là khi chưa đụng chạm lợi ích của Tạ Như Giác. Nếu thật sự xảy ra xung đột với hắn, nhắm mắt cũng biết Chu phu nhân sẽ không giúp các nàng.
Ta cũng không cần các nàng đứng ra.
Nhân lúc cô nương Tôn Thành thích đi thay y phục, ta cố ý đứng ngoài khóc hu hu.
Cô nương kia đi ra, thấy lạ nhìn ta một cái, vốn định đi luôn, lại quay lại hỏi:
“Cô nương là tiểu thư nhà ai, sao lại khóc ở đây?”
Ta tủi thân nói:
“Diều của ta bị người ta giật mất.”
Cô nương cười:
“Ra là vậy. Vưa hay ta không muốn thả nữa, ta đưa diều của ta cho cô.”
Nàng sai nha hoàn đem diều tới.
Ta nhận lấy con diều, thần sắc vô cùng phức tạp.
“Cô nương, con diều này… chính là cái ta bị giật mất. Là Tôn Thành đưa cho cô sao?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
05
Hôm đó, vị cô nương kia xấu hổ vô cùng.
Nàng lắp bắp giải thích rằng nàng hoàn toàn không biết con diều này là Tôn Thành cướp từ người khác; vì nhà nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thai-thai/5291044/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.