Điều ta không thích là: mỗi một cô nương xuất hiện bên cạnh Tạ Như Giác đều bị mang tiếng xấu. Nếu ai cũng như vậy, thì nhất định không phải lỗi của các cô nương ấy, mà là lỗi của Tạ Như Giác.
Hắn là kẻ thanh cao giả tạo lại tự phụ, luôn cho rằng người khác tiếp cận mình đều có mưu đồ.
Hắn có mắt mà như không, chỉ nhìn thấy bản thân, chẳng thấy người khác.
Gặp phải người như vậy, càng phải chạy thật xa.
Trước kia, vì mưu sinh, ta không chạy được.
Nay cuối cùng ta cũng có thể chạy, tuyệt đối không chịu thêm uất khí của hắn nữa.
Sắc mặt Tạ Như Giác trắng bệch, khóe môi cứng đờ không cam lòng thốt ra mấy chữ:
“Ta không tin! Ngươi đang lừa ta! Ta sẽ đi hỏi cho rõ ràng—Lý Thái Thái, ngươi đừng hòng giấu ta.”
Hắn tự phụ như thế, sớm muộn cũng sẽ chịu thiệt lớn.
02
Ngay trong ngày hôm đó, Chu phu nhân đã cho chuyển ta sang ở một viện khác.
Căn phòng ta ở trước kia thật sự quá giản dị, không tiện để lộ ra trước mặt hai vị ma ma.
Chu phu nhân nắm lấy tay ta, hạ giọng xin lỗi.
Ta bình thản nói:
“Chu phu nhân, con hiểu. Con không phải người vong ân phụ nghĩa. Phu nhân quả thực đã giữ đúng ước hẹn, nuôi dưỡng con ba năm. Con lại còn phải xuất giá từ Hầu phủ, cứ như thường lệ là được.”
Vành mắt Chu phu nhân hơi đỏ, bà liên tục nói ta là đứa trẻ ngoan, là Tạ gia không có phúc, có mắt mà không nhìn ra vàng khảm ngọc.
Trong lời nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-thai-thai/5291042/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.