Cảm giác bên cạnh thiếu vắng đi hơi ấm quen thuộc, Tô Thiển tỉnh giấc ngồi dậy nhìn qua gian phòng một lượt tìm kiếm Phó Cận Nam, đến khi thấy anh bên ngoài ban công gương mặt mới giãn ra.
Cô bước xuống giường, với lấy chiếc áo khoác trên giá mặc vào chầm chậm đi tới bên cạnh Phó Cận Nam.
"Anh ngủ không ngon giấc sao?"
Phó Cận Nam mông lung nhìn về phía xa, nơi ánh sáng mặt trời bị những tầng mây bao phủ, cố gắng len lỏi thoát ra tạo thành những vệt sáng rực rỡ, bỗng có một đôi tay mềm mại nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau.
Trên môi Phó Cận Nam nở nụ cười hạnh phúc, xoay người lại cúi đầu hôn lên đôi môi ngọt ngào, sau đó luyến tiếc tách ra, nhìn cô bằng ánh mắt của kẻ si tình ôn nhu nói: "Ngủ thêm chút nữa đi."
"Không có anh em ngủ không được." Tô Thiển tựa đầu vào ngực Phó Cận Nam, không ngần ngại nói ra suy nghĩ của mình. Mùi hương trên người anh giống như ma dược khiến cô an giấc, có những thứ nếu đã thành thói quen, ở gần hay xa rời đều dễ dàng nhận biết.
Phó Cận Nam xoa nhẹ cách tay Tô Thiển, vì ở bên ngoài quá lâu giọng nói có chút nhiễm lạnh, khàn khàn lên tiếng: "Vẫn còn sớm, anh đưa em về phòng."
Đêm qua anh ngủ không ngon giấc, trời chưa sáng đã bị những suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu làm cho tỉnh giấc, nhìn sang bên cạnh thấy Tô Thiển ngoan ngoãn ngủ say, sợ làm cô tỉnh giấc nên mới ra ngoài ban công cô đơn chìm trong đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-thi-da-sao/917332/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.