Ăn tối xong, cô dặn dò Ngọc Nhiêu phải ở nhà ngoan ngoãn và bản thân tối nay có cuộc hẹn quan trọng mà không thể ngủ cùng cô bé. Dù Nhiêu Nhiêu đã gật đầu đồng ý rồi nhưng vì đây là một chuyện quan trọng nên lòng cô cũng thấy bất an hơn mà dặn dò thêm cả nhũ mẫu và hộ vệ bảo vệ con gái mình cẩn thận.
…
Tới nơi cùng Sở Đãng Nhân và Phụng Kiêu Duẫn, cả hai người đều nhận ra ánh mắt chán ghét mà cô dành cho nơi đây. Cũng phải, dù gì vụ việc năm đó cũng suýt lấy mạng cô mà, không nhớ sao được cơ chứ.
Trên đường đi, mỗi bước đi của Thiễu Ngưng là một lần hồi tưởng, là một lần quay ngược thời gian về thời điểm đó. Khi mà người được mời tới đây không phải Oán Phục Nghiên mà là Diệp Thiễu Ngưng cô. Nghĩ lại thì thời gian cũng nhanh thật, cũng chín, mười năm rồi chứ đâu có ít ỏi gì. Thế mà mỗi khi nhớ lại, đều khiến người ta rợn gáy vì sự thâm độc của một Vương Tiểu Miêu 17, 18 tuổi.
Lực lượng Phụng gia đã bao vây quanh khắp khu vực này, chỉ chờ cô hội mà xông lên bắt Vương Tiểu Miêu lại thôi. Nhưng vì tránh đánh rắn động cỏ thì cả ba quyết định âm thầm đi lên đó trước để dò thám tình hình. Tuy sắc xuất Vương Tiểu Miêu làm chuyện xấu là rất cao nhưng không có nghĩa là đây chỉ là một câu chuyện vô nghĩa hay tán gẫu bình thường. Nhỡ đâu bắt nhầm người thì không phải sẽ là một lỗi lầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-roi-lieu-chung-ta-co-the-quay-lai/2557565/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.