🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

"Cạnh tranh? Nhưng vậy không phải là không công bằng cho cậu à?"



"Vốn tôi chẳng quan tâm chuyện công bằng hay không, vì vốn sinh ra trên thế gian này chẳng ai có được sự cân bằng tuyệt đối cả. Hơn nữa, chỉ cần cô ấy vui thì tôi cũng vui, cậu đừng làm tôi thất vọng là được."



"Cảm ơn."



"Sở thiếu hôm nay cảm ơn nhiều thật."



"Cảm ơn."



Nói xong thì cả hai liền bật cười suýt quên mất là có ai đó đang cần tĩnh dưỡng ở kia. Nửa đêm kéo nhau ra uống vài ba cốc bia ở vỉa hè cạnh đó rồi đi ngủ.







Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cả hai hay tinh vợ của Lâm Ngạn đã không qua khỏi. Khi vừa đến nơi thì đã thấy anh ta cùng cậu con nhỏ òa khóc dữ dội trên giường. Thấy tình cảnh hết sức bi thương này thì cả hai thầm cảm ơn, thầm cảm ơn ông trời đã không đem Diệp Thiễu Ngưng đi mất, cảm ơn phép màu đã đến.



Chẳng thể làm gì được hơn, Sở Đãng Nhân và Phụng Kiêu Duẫn bước tới an ủi hai cha con nhà họ Lâm. Phụng Kiêu Duẫn an ủi cha, còn Sở Đãng Nhân an ủi người con. Tuy chỉ là người qua đường mới gặp mặt nhau nhưng giữa cả 4 người đều có những kỉ niệm đáng nhớ.



Bế người con trai của Lâm Ngạn trên tay, nghe y tá trực đêm qua nói cậu bé tên là Lâm Thế Duy. Đêm qua, vốn mẹ cậu bé đã được đưa từ phòng phẫu thuật ra, như lời viện trưởng Chu nói thì chủ cần qua được đêm nay

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-roi-lieu-chung-ta-co-the-quay-lai/2557537/chuong-37.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Ly Hôn Rồi, Liệu Chúng Ta Có Thể Quay Lại
Chương 37: Tự tử
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.