Cô vừa vào cửa biệt thự thì quản gia Đặng thấy cô vội đi nhanh đến bên cạnh cô "Thiếu phu nhân cô cuối cùng cũng quay về rồi, cô mau vào nhà đi tôi đi báo với lão gia một tiếng" Đặng quản gia rất mừng khi cô cuối cùng cũng quay về rồi còn về đây thăm lão gia chắc ông ấy sẽ vui lắm đây.
Cô nhìn thấy quản gia Đặng liền cuối người chào ông "Quản gia Đặng ông đừng gọi con là thiếu phu nhân nữa, cứ gọi Hà Nhi như lúc trước là được rồi" cô làm sao nhận nổi cái danh "Thiếu phu nhân" chứ cô đã bỏ đi mà không nói tiếng nào với gia gia cô thật không xứng đáng được gia gia yêu thương mà.
Đặng quản gia biết cô đang muốn nói gì ông cũng không có ý thay đổi cách gọi với cô "Được rồi thiếu phu nhân vào nhà đi đừng đứng ngoài này nữa gió lạnh lắm, thiếu phu nhân cứ tự nhiên tôi lên báo với lão gia" cô vừa vào tới phòng khách quản gia liền một mạch đi đến thư phòng thường ngày gia gia hay làm việc.
Bốn năm rồi vậy mà mọi thứ ở trong biệt thự này đều không thay đổi, cô nhìn xung quanh nhà sau đó lại nhìn thấy bức ảnh cưới của cô và anh treo ở giữa nhà cô bắt đầu nghi hoặc "Không lẽ những gì trợ lý Cao nói đều là sự thật?". Cô hoàn hồn lại khi nghe tiếng bước chân của nhiều người đang hướng về phía mình, thấy gia gia cô liền đứng dậy chạy đến ôm gia gia "Gia gia con về rồi, con xin lỗi người vì con đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-chung-ta-bat-dau-lai/242814/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.