Thật sự rất may mắn khi bé con chưa lên tiếng không thì chuyện cô lo lắng chắc chắn sẽ xảy ra "Chắc bé con sợ lắm, thay đồ xong tớ sẽ ra với các con cảm ơn cậu đã chăm sóc cho hai bé con", cô bạn thân này thật là đã làm bạn lâu như vậy rồi còn khách sáo với cô như vậy "Không cần cảm ơn, tớ chỉ chăm sóc cho hai bé con yêu dấu của tớ thôi". Cô lắc đầu cô bạn này hở ra là giận lẫy, cô thay đồ rồi ra khỏi phòng vừa đúng lúc hai bé con từ phong đi ra.
Bé Mỹ Hoa thấy cô liền chạy đến ôm cô "Mami mẹ cuối cùng cũng về rồi con rất nhớ mẹ" cô nàng làm nũng với cô, còn thằng bé Tuấn Vỹ thì lắc đầu ngao ngán "Này em lớn rồi đừng có hở chút lại làm nũng với mami không, hôm qua mẹ bàn công việc rất mệt rồi em nên để mẹ nghỉ ngơi đi" thấy cô em gái này của mình thật là suốt ngày chỉ biết nhõng nhẽo với mami thôi, dù cho chỉ được một phần điềm đạm của anh thì tốt biết mấy.
"Mẹ không mệt về nhà thấy các con mẹ rất vui, được rồi để mami làm bữa sáng cho các con ăn rồi đến trường nhé" con trai của cô phải nói rằng tính cách lẫn gương mặt rất giống với anh, chỉ khác là thằng bé đích thị là ông cụ non mà.
"Dạ" hai bé con cô đáp rồi tự mình đến ghế so pha ngồi chờ cô làm bữa ăn, rất nhanh bữa sáng đã chuẩn bị xong cô cùng hai bé con và Mạnh Nhiên dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-chung-ta-bat-dau-lai/242812/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.