Xe bắt đầu chạy cả hai không ai nói câu nào hai người ngồi quay lưng với nhau nhìn ra cửa sổ, năm năm không gặp anh vẫn là con người lạnh lùng như xưa không hề để cô vào trong mắt muốn làm gì thì làm, thú thật dù cô xa anh năm năm nay nhưng không lúc nào cô không nhớ anh, nghĩ về anh. Còn anh thì sao chứ, chắc anh không nhớ cô đâu nhìn thấy hành động lúc nãy cũng đủ biết anh ghét cô đến chừng nào.
Cô khẽ thở dài còn anh thì khá bất ngờ với thái độ khi nói chuyện với anh lúc nãy, không ngờ chỉ mới bốn năm mà cô đã trở nên mạnh mẽ hơn không còn bộ dạng yếu đuối như trước kia. Chỉ sau bốn năm cô lại trở thành nhà thiết kế nổi tiếng anh phải công nhận tài nhân của cô, nhưng chuyện cô tính kế anh không không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu. Nếu như cô không tính kế anh có lẽ anh sẽ thấy có lỗi, hối hận chuyện anh đối xử tệ bạc với cô đằng này cô lại hành xử như vậy thật là.
Xe rất nhanh đã ngừng trước cổng biệt thự, anh kéo tay cô vội vàng bước xuống xe tiến vào nhà "Này, buông tay ra tôi tự đi được" anh đột nhiên kéo tay làm cô rất đau, giận dỗi lên tiếng. Khi cả hai vào nhà cô rất bất ngờ vì những món đồ trang trí trong nhà sau bốn năm vẫn không hề thay đổi, mắt cô lập tức nhìn lên phía trên tường đối diện cửa chính vẻ mặt ngạc nhiên thầm nghĩ "Chuyện này là sao chứ, ảnh cưới kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-chung-ta-bat-dau-lai/242809/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.