Máy bay vừa đáp xuống hành khách từ từ đi xuống, nhưng lại có người nào đó vì phải ngồi máy bay đường dài quá mệt mỏi thiếp đi lúc nào không hay, bên cạnh người đó còn có một bé trai một bé gái vô cùng đáng yêu. Cậu bé tên Trần Tuấn Vỹ, dễ thương đôi khi rất lạnh lùng, đặc biệt là cậu bé có dáng vẻ rất giống ông cụ non "Em xem Mami kìa, máy bay đã hạ cánh hơn một tiếng rồi mà vẫn còn chưa thức giấc cứ như này anh nghĩ Dì Nhiên sắp đăng báo tìm kẻ lạc rồi", cô bé Trần Mỹ Hoa nghe vậy liền bĩu môi nhìn ông anh khó tính của mình "Mami đi đường xa mệt anh cũng phải thông cảm chớ, thay vì anh nói mami thì anh nên gọi cho Dì Nhiên đi liu liu" trái ngược với anh trai là một cô bé lanh lợi, giọng nói ngọt như mía lùi làm cho mọi người đều muốn bắt cô bé đem về nhà mà. Sau khi hai bé con tranh cãi một người thì người nào đó cũng đã thức giấc, không sai người đó chính là cô Hà Minh Hy, cô hơi nhích người về phía trước "Đã hạ cánh rồi sao, các con vậy mà lại không đánh thức mẹ dậy" tuy giọng nói có chút gọi là quở trách nhưng trên khuôn mặt là một nụ cười rất tươi, đây gọi là trách yêu ak.
Sau khi xử lý xong đóng hành lý cô liền xuống máy bay, một tay bế bé con Mỹ Hoa một tay đẩy vali, còn cậu nhóc thì đi bên cạnh, ba mẹ con cô vừa ra khỏi sân bay liền trở thành tâm điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ly-hon-chung-ta-bat-dau-lai/242805/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.