Nàng luôn ngại hành lang gấp khúc này quá dài, mỗi lần đi qua, đều phải đi rất lâu.
Nô Nhi bĩu môi, hơi nhỏ tiếng than phiền.
Vừa mới vòng quá chỗ rẽ, đột nhiên, một đôi tay to duỗi đến, ôm trọn nàng vào lòng.
“A!” Nàng khẽ hô lên, đang định không khách khí mà ra tay giáo huấn tên đăng đồ tử (chỉ kẻ háo sắc) không có mắt thì tiếng nói nồng ấm quen thuộc truyền vào trong tai.
“Nàng chạy đi đâu vậy?”
Khiến người ta khó có thể tưởng tượng biết bao! Hắn mới không thấy nàng mộtlúc thôi mà? Đã khẩn cấp muốn đi tìm bóng dáng nàng rồi.
“Tôi đi giúp người thay nước trà.” Nô Nhi quay người đối diện với hắn, giơ cái khay trong tay lên cao.
Khuất Dận Kỳ một tay nhận lấy, thuận tiện cầm sang một bên, càng ôm nàng chặt hơn. “Vừa rồi nàng nói thầm một mình, là nói gì vậy?”
“Không có.” Nếu nói hắn nghe, không chừng cái miệng xấu xa của hắn lại sẽ cười nàng chân ngắn.
“Mới là lạ.” Hắn nhéo nhẹ mũi Nô Nhi. “Nhớ ta không?”
“Không nhớ.” Nô Nhi trả lời không cần suy nghĩ. Xa nhau chưa đến một canh giờ, có gì mà nhớ chứ?
“Ta lại nhớ nàng muốn chết.” Ma chưởng không an phận của Khuất Dận Kỳ lặng lẽ để lên bộ ngực sữa của Nô Nhi.
Nàng chỉ cần dùng ngón chân cũng biết hắn đang nghĩ cái gì.
Ai chẳng biết, hắn nhớ không phải nàng, mà là thân thể của nàng, thiếu gia thực không phải háo sắc bình thường.
“Không muốn!” Nàng ngọ nguậy vặn vẹo thân thể. “Người chú ý địa điểm một chút được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luyen-no/74330/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.