Đêm ấy trăng rất đẹp và tròn cứ như vào ngày rằm vậy, gió thổi hiu hiu mát mẻ khiến người ta cảm thấy buồn ngủ, các tán cây nhờ gió mà có thể ngân nga khúc ca trong trẻo của mình
Đó là một khoảng không gian tuyệt vời vì vậy Thế Lang quyết định trèo lên mái nhà ngồi để cảm nhận mọi thứ rõ ràng hơn. Bỗng thấy bóng người có dáng hình thâm thấp tay cầm một tờ giấy đã nhàu nát đi qua .
Thế Lang :" Mặc Khắc sao? khuya lắm rồi mà, đệ ấy đi đâu vậy nhỉ! ....quần áo lấm lem hơn rồi a...nhưng cũng đâu phải việc của mình ....tốt nhất là không nên tiếp xúc với y ...haiz thôi kệ đi !".
Mặc Khắc thấy có gì đó là lạ liền ngẩng đầu lên nhìn, thấy Thế Lang đang âu sầu ngồi trên cao, Mặc Khắc chẳng nói gì cả chỉ lẳng lặng lướt qua .
Như bị đe dọa bởi một thế lực nào đó mà hai huynh đệ họ dù gặp mặt nhưng đều vờ như không nhìn thấy nhau tuy trong lòng rất muốn biết đối phương đang nghĩ hay làm gì .
----------------2 canh giờ trước -----------------
Đại phu nhân sai người tới Vạn Hoa Các để tìm Mặc Khắc.
Tuyết Vân:" Đại phu nhân muốn mời tiểu thiếu gia tới có việc cần nói chuyện mong nhị phu nhân đây không từ chối!".
Nhị phu nhân dứt khoát :" Ta không đồng ý !".
Tuyết Vân cười lạnh một tiếng nói :" Người không có tư cách để lựa chọn hay chống đối!" .
"người đâu dẫn tiểu thiếu gia đi!".
Nhị phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luyen-nhan-tinh/2800783/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.