Cận Thần vốn tưởng rằng lần này cậu muốn khóc, nhưng nhìn lại thì không có, đôi mắt đen nhánh bên trong có ánh lửa, làm sao có nổi hơi nước. Đúng rồi, anh nháy mắt hiểu được, Tiêu Chí Hạo cho tới bây giờ chỉ biết vì cảm động mà khóc, lần này có người muốn khi dễ tới cửa, cậu chắc chắn sẽ nghiến răng.
“Em không tính nhận y?” Cận Thần thử hỏi.
“Nhận y?” Chí Hạo kêu lên sợ hãi, giống như nhìn thấy việc khó tin nhất thế gian:“Y là ai vậy, nhận y làm cái gì chứ?”
“Vậy là tốt rồi.” Cận Thần yên lòng:“Giống như khi gã không tồn tại, vẫn tiếp tục cuộc sống?”
Chí Hạo yên lặng không nói.
“Em hi vọng gặp y một lần sao?”
Cần sao? Chí Hạo mặt có chút đăm chiêu, chỉ cảm thấy trước mắt có một ánh lửa nhỏ bùng lên, bối cảnh thuần hắc, lóe sáng ánh lửa.
Muốn gặp y sao? Tên đàn ông này, ở những năm tháng trưởng thành cậu đã vô số lần vẽ ra bóng dáng y, sau đó dần dần trở nên mơ hồ, trôi thật xa, rốt cục biến mất không thấy. Như vậy có cần phải ở lúc cậu đã quên hết về người đàn ông này lại một lần nữa làm cho y bỗng nhiên xuất hiện?
“Không cần!” Chí Hạo nhắm mắt, chậm rãi lắc đầu.
“Tốt, chuyện này em không cần ra mặt.” Cận Thần gắt gao nắm tay cậu.
Tựa như một giọt nước lạnh rơi vào nồi nước sôi, nguyên bản đã đạt tới nhiệt độ cao nhất nhưng sẽ vẫn kêu lên tiếng tanh tách, nhất thời rung động. Mà có rất nhiều lúc, cây muốn lặng mà gió
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luxury-man/1494381/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.