Năm Thiên Thánh thứ hai, ngày mùng 7 tháng 10, trời âm u.
Trời đầy mây a… Làm người ta chán chết đi được!
Mình vẫn thích màu thanh thiên hơn nhiều, lam sắc phối với bạch sắc, rất ưa nhìn.
Hôm nay con chuột trắng kia thái độ khác thường đưa cho mình một cái đai lưng màu trắng, trông rất đẹp. Thật là kỳ quái, không phải hắn không vừa mắt mình hay sao? Sao bỗng nhiên lại…
Bên cạnh mình, quả nhiên toàn là quái nhân!
Lão ngoan đồng lại bày ra trò gian mới! Cái lão gia hỏa nói không giữ lời, mức độ luyện tập thì đúng là giảm thật, nhưng độ khó lại ngày càng tăng, thật không hiểu sao lão ta lại cứ một mực bắt mình học thật giỏi khinh công. Đúng là rất tiện cho việc thoát thân, nhưng nếu bên người có bằng hữu, lẽ nào mình lại có thể bỏ mặc người ta một mình đào tẩu hay sao?
Đừng nói đến mình, e là con chuột trắng kia cũng không làm được —— tuy hắn có chút đáng ghét, nhưng vẫn là xem trọng nghĩa khí.
Ai nha! Tại sao lại nghĩ đến con chuột trắng nữa rồi?! Gần đây mình thật khác thường, sao lúc nào cũng nhắc tới hắn? Hẳn là ghét hắn quá mức rồi đi?
Ngày mai còn phải luyện công, không viết nữa, bò đi ngủ thôi!
***************
Từ sau lần Triển Chiểu thắng cược, Tĩnh Phong phát hiện, tiểu đồ đệ vốn hay bị mình trêu chọc cho xù lông đến là vui lại dần dần đổi tính! Không chỉ không còn như lúc trước mỗi khi không thuận liền lập tức phản kháng, trái lại thành ra nuốt giận vào bụng —— tuy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-ngan/83207/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.