“Oa a.” Godric nhìn phản ứng của Ron, đột nhiên chậc chậc lưỡi, đương nhiên, Harry không bỏ qua ý cười trong mắt anh, “Tên nhóc kia, còn phải học hỏi nhiều.” Godric cười hì hì nói.
“Ron cậu ấy chỉ là… ừm, có chút phản ứng quá độ.” Harry ngại ngùng cười cười.
“Đi ăn sáng trước.” Snape cúi đầu nói với Harry, họ cũng không phải cố ý đi đến, chủ yếu là họ vừa mới hái những bông hoa nhỏ bên Rừng Cấm, Harry vừa nói chuyện, lúc phục hồi tinh thần thì phát hiện bữa sáng đã kết thúc rồi.
Đơn giản có gia tinh, đúng lúc qua thời gian dùng cơm nhưng chỉ cần họ yêu cầu, gia tinh vẫn đặt bữa sáng dinh dưỡng tới trước mặt họ, nên họ cũng không sốt ruột.
Ai biết vừa đến đã nghe thấy giọng Ron.
Tuy đối với chuyện mình trải qua, quả thật Harry có chút nhớ nhung muốn hù người bên cạnh, nhưng dùng quan hệ của mình và Snape dọa người khác, tuyệt đối không phải cố ý.
Dù sao, đối với quan hệ của mình và Snape, Harry tuy định nói cho các bạn nhưng không phải lấy phương thức này.
Nên, trong nhất thời, Ron nhìn thấy mà kích động.
Harry đoán được nếu Ron tỉnh lại, cổ họng cậu ấy tuyệt đối có thể ném cả đỉnh lễ đường – đừng nhìn lễ đường thoạt nhìn không có đỉnh, đây chỉ là tác dụng của pháp thuật – đại khái chính là biểu hiện kích động của Ron, đương nhiên, cái gọi là kích động này cũng không phải tin tức tốt đối với Harry.
Tuy Snape và Harry thật ra cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-luyen-ngan-nam/2039298/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.