Mắt Hạo Hạo dời từ ba mình sang cô giáo Ngô, nghiêm túc nói: 'Cô giáo, lúcđó không phải chúng ta nói rõ rồi sao? Con với ba đổi vợ, đến lúc đó, mẹ làm vợ con, cô làm vợ của ba!...'
Dao nĩa trên tay Lãnh Nghịsuýt nữa thì rơi xuống, còn may là hắn đã trải qua rất nhiều sóng to gió lớn, trong bất kỳ trường hợp nào chỉ cần một hai giây là có thể trấnđịnh lại, bình thản tiếp tục cắt bít tết cho vào miệng, coi như khôngnghe thấy.
'Không không ...không...' Ngô Thâm vạn phần ngượngngùng, đôi má vừa nóng vừa đỏ, lắp bắp không biết trả lời thế nào, cănbản là không dám ngẩng lên nhìn Lãnh Nghị, 'Hạo Hạo, chuyện này...chuyện này cô giáo nào có đồng ý với con...'
Không đồng ý? Hìnhnhư là vậy nha, chỉ là mình nói thôi, cô giáo Ngô cũng không nói "đồngý" hai chữ này! Đôi mắt to tròn như hai viên bi của cậu nhóc lóe lên,sau đó nói: 'Nhưng giờ có đồng ý hay không cũng không sao, dù sao concũng đã ngủ một mình, không cần mẹ ngủ cùng nữa! Cô cũng không cần ngủvới ba đâu!'
Trên mặt cô giáo Ngô nhuốm thêm một tầng hồng, khắpngười toát mồ hôi, rốt cuộc không nói được câu nào nữa, lúc này LãnhNghị mới mím môi, nhẹ nhàng hóa giải bầu không khí ngượng ngập, 'Cô giáo Ngô, lời trẻ con ngây ngô, xin cô đừng trách!'
'Không đâu... Hạo Hạo... rât đáng yêu...' Ngô Thâm cười gượng gạo, vội vàng dời đi đề tài "nhạy cảm" này, '... cũng rất dũng cảm, còn biết làm đầu lĩnh dẫn dắtcác bạn học chơi trò đánh quái vật...'
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-luyen-khong-quen-tinh-tu-khanh-khanh/3185785/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.