Hai hôm sau, lúc gần giờ tan tầm, Lãnh Nghị vẫn đang ngồi ở văn phòng củamình chăm chú xem văn kiện thì điện thoại chợt vang lên, đang vùi đầuvào xấp văn kiện Lãnh Nghị ngẩng lên cầm điện thoại lên, đầu kia truyềnđến giọng khẩn trương của người vệ sĩ tên Tiểu Vương: 'Lãnh tổng, lãophu nhân và phu nhân dẫn theo một đoàn người đến rồi ...'
Đôi mắt sắc bén của Lãnh Nghị lóe lên, hắn buông văn kiện trên tay xuống, đầu mày nhẹ chau, giọng lạnh lùng: 'Lúc nào thì đến?'
'Vừa mới tới ... hiện giờ đã ở trong thang máy rồi ...' Đoàn người đến cửa tòa cao ốc thì Tiểu Vương mới biết.
Lãnh Nghị mím chặt môi, lạnh lùng ném lại một câu: 'Tôi biết rồi!' sau đóliền ngắt điện thoại, ánh mắt sắc như đao nhìn vô định về phía trước,cân nhắc nguyên nhân bà nội và mẹ hắn đột nhiên xuất hiện ở đây.
Thang máy dừng lại ở tầng 22 thì mở ra, hai người vệ sĩ áo đen bước ra trướcđứng ở hai bên trái phải sau đó đoàn người từ từ bước ra ...
Dẫnđầu là một bà lão, tóc đều đã bạc trắng được cắt ngắn, thoạt nhìn thoảimái mà giỏi giang, tự nhiên tản ra một loại khí thế rất mạnh mẽ, trêngương mặt được bảo dưỡng thỏa đáng mang theo một ý cười ôn hòa nhưng lại có một khí phách không giận mà nghiêm ...
Đó là bà nội của LãnhNghị, Tương Mân, là trưởng bối cao nhất của nhà họ Lãnh, cũng chính làlão phu nhân mà Lý Tân thường nhắc đến, LS quốc tế là do bà và ngườichồng đã quá cô gầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-luyen-khong-quen-tinh-tu-khanh-khanh/3185376/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.