"Bà ấy là sư phụ ta."
***
Trong lúc bọn họ uống trà, Ao Thừa chạy đến nhà kho tìm đồ. Khi đi ra trong tay cầm thêm một cái tay nải.
A Bảo tò mò hỏi: "Đây là cái gì?"
Ao Thừa nói: "Tất cả là công cụ của ta." Hắn mở tay nải ra, để lộ một số cờ, búa, cờ lê nhỏ linh tinh.
A Bảo nói: "Ngài... Ở dưới hạ giới làm thợ sửa chữa đấy à?"
Tôm hùm giấy bỗng nhiên cảm thấy chủ nhân bị sỉ nhục, lập tức nhảy dựng lên, chòm râu xém chút nữa chọc vào mặt A Bảo: "Đồ xấc láo! Ngươi dám cười nhạo chủ nhân ta! Nhà ngươi mới là thợ sửa chữa, ngươi đời đời kiếp kiếp là thợ sửa...Ê, ngươi, ngươi định làm gì đấy?"
A Bảo nhéo đuôi nó, lấy ra bật lửa treo lủng lẳng trước chòm râu nó: "Không biết có nướng được mười ba hương vị không nhỉ."
Ao Thừa cười cười cứu nó, nhỏ giọng quở mắng: "Mày lại nói lung tung, để ở nhà cũng không giữ được mạng." Rồi nói với A Bảo, "Đây là pháp bảo của ta."
Hắn búng tay một cái, tất cả mọi người ra khỏi bức tranh.
A Bảo hỏi: "Bây giờ chúng ta đi đâu?"
Ao Thừa nói: "Ta muốn đi gặp thê tử ta. Nếu phải đối phó với Kỳ Ly thì nàng cũng là người trợ giúp rất tốt."
Nếu đi tìm người trợ giúp tất nhiên A Bảo tán thành cả hai tay hai chân.
Ao Thừa đi ra ngoài nhà, vung tay biến ra một cái bè trúc, mời Ấn Huyền và A Bảo lên.
Tôm hùm giấy phải ở lại nhà nóng vội giậm chân trên bậc: "Chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luu-2-quy/1010643/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.