Triển Lệnh Quân nhìn cô, những giọt mưa phản chiếu ánh sáng lướt qua trong đôi mắt đen như mực, như muôn vàn suy nghĩ hóa thành dòng dữ liệu, khiến anh ta thoạt nhìn hơi lạnh lùng máy móc: "Cùng ca ca đi nghe nhạc hội".
"Thế à..." Tiêu Tiêu nhất thời hơi cạn lời. Tha hương gặp bạn cố tri, còn trong tình cảnh này không tránh khỏi làm người ta nghĩ nhiều, nhưng gã này đúng là không thay đổi chút nào, không cho cô một chút không gian tưởng tượng, nhìn thấy bong bóng màu hồng liền lập tức chọc vỡ.
Dừng lại một lát, đối phương không nói, Tiêu Tiêu đành phải tiếp tục lên tiếng: "Leo dạo này thế nào rồi? Nghe Dao Dao nói anh ấy đã khôi phục tâm trí".
"Tuần trước em vừa mới gọi điện video với anh ấy còn gì". Triển Lệnh Quân chấm dứt đoạn hàn huyên nhạt nhẽo không hề có dưỡng chất này.
Tiêu Tiêu: "..."
Đúng là không nói chuyện được nữa.
Triển Lệnh Quân lấy trong túi áo gió ra một chiếc vé vào cửa đưa cho Tiêu Tiêu: "Mộ Giang Thiên nhờ anh đưa cho em".
Tiêu Tiêu cầm lấy, trên chiếc vé in huy hiệu cổ xưa, không ngờ lại là nhạc hội ở Nhà hát Bạc. Cô nghi hoặc nhìn Triển Lệnh Quân. Nhà hát Bạc không ở Pháp, nói đi cùng ca ca đến nghe nhạc hội tình cờ gặp cô thì quá mức gượng ép.
"Khụ khụ!" Triển Lệnh Quân ho khan một tiếng, đưa mắt nhìn tháp đồng hồ cổ kính cách đó không xa, tai lại hơi đỏ lên: "Mưa rồi, thời tiết này thích hợp nhất là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047490/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.