Phòng thư kí chưa đưa ra thời gian chính xác, Tiêu Tiêu cần sẵn sàng đi bất cứ lúc nào, vì thế không có thời gian đi gặp ca ca. Triển Lệnh Quân biết cô bận, cũng không nhờ cô chăm sóc ca ca nữa.
Ba ngày thoáng cái trôi qua, đến lúc Tiêu Tiêu bắt đầu hoài nghi người gọi điện thoại xưng là thư kí đó là một kẻ lừa đảo, bên kia lại gọi tới nói bảy giờ sáng hôm sau tới đón cô.
Chương trình của phu nhân mỗi ngày rất dày, sắp xếp thời gian gặp mặt cô nàng thợ may này cũng không dễ dàng. Tiêu Tiêu vội vàng nhận lời, 5 giờ sáng đã rời giường bắt đầu chuẩn bị.
Chiếc xe công vụ màu đen dừng lại ngoài cổng tiểu khu, tài xế là một thanh niên to khỏe đeo kính đen đầu húi cua, vẻ mặt lạnh lùng, thoạt nhìn hoàn toàn không giống tới đón khách mà giống đến bắt cóc hơn.
Một người phụ nữ mặc đồ công sở từ trên xe bước xuống, cười dịu dàng chờ Tiêu Tiêu: "Tiêu tiểu thư phải không? Tôi là Khương Viện ở Phòng thư kí, chị có thể gọi tôi là tiểu Khương".
"Thư kí Khương!" Tiêu Tiêu bắt tay cô ta, sau đó lên xe. Chiếc xe màu đen chạy trên đường phố tấp nập buổi sáng sớm, tiến vào chiếc cổng mà bình thường cô chỉ có thể đứng ngoài vạch vàng nhìn vào trong.
Tiêu Tiêu hết sức tò mò, lại không dám nhìn lung tung, chỉ có thể ra vẻ thanh nhã nhìn chằm chằm một phương hướng.
Xuống xe kiểm tra an ninh, theo thư kí Khương rẽ phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047473/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.