cMấy ngày nay Tiêu Tiêu nghỉ phép, chuyện trong công ty không lan đến cô, chỉ tỉnh thoảng xem tình hình trên mạng, nhìn mọi người mắng Paula, mắng Liễu Lâm, tâm tình khoan khoái.
Ngồi trong quán cà phê nhìn Mộ Giang Thiên ngoài cửa sổ chống gậy chậm rãi xuống xe, Tiêu Tiêu vội đứng lên đi ra đón.
"Hai tiếng sau đến đón tôi". Nghe thấy Tiêu Tiêu đi tới, Mộ Giang Thiên liền đưa tay ra hiệu cho trợ lí không cần xuống xe, đi về phía trước một bước, đưa bàn tay đeo bao tay cho Tiêu Tiêu: "Làm phiền cô!"
Tiêu Tiêu mỉm cười, dắt bàn tay của thần chậm rãi đi vào trong quán, tìm một góc yên lặng ngồi xuống: "Em uống cà phê đá, anh uống cái gì? Ở đây có các loại cà phê xay và nước trái cây, món mới là sữa chua thạch".
"Sữa chua thạch, đó là đồ Lệnh Nghệ thích uống". Mộ Giang Thiên cười nhạt: "Cho tôi một cốc latté đá".
Tiêu Tiêu lại gọi vài thứ đồ ăn vặt, đợi đồ ăn đồ uống được mang tới liền chu đáo đưa vào tay Mộ Giang Thiên, nhìn anh ta chậm rãi ăn hoàn toàn không giống một người mù.
"Tôi và Lệnh Nghệ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hai nhà ở gần nhau, thường đang luyện đàn quay lại đã thấy cậu ấy vẽ tranh sau lưng tôi". Mộ Giang Thiên nói chuyện quá khứ, trên mặt liền lộ ra nét cười dịu dàng.
Trước kia bà Triển thấy nà họ Mộ mời giáo viên piano cũng bắt Triển Lệnh Nghệ học piano, kết quả gã đó hoàn toàn không thấy hứng thú, lấy bản nhạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047470/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.