Tiêu Tiêu và Triển Lệnh Quân liếc nhau. Cô hiểu ý anh ta, cười nói với ca ca: "Không có việc gì, LY còn có em thì sẽ không thể sụp đổ được".
"Thế thì tốt quá, em thật lợi hại!" Triển Lệnh Nghệ nhìn cô, hai mắt long lanh.
Tiêu Tiêu đắc ý lắc lư: "Chứ còn sao nữa, em là quán quân toàn quốc đấy".
Triển Lệnh Quân chán nản nhìn hai bạn nhỏ ngồi đó nói chuyện huyên thuyên, dở khóc dở cười. Lúc trước anh ta còn lo lắng Tiêu Tiêu và ca ca không hợp nhau, bây giờ xem ra lo lắng hoàn toàn là thừa. Cô nàng Tiêu Tiêu này bình thường nhã nhặn khôn khéo đều là giả bộ, thực ra nội tâm cũng chỉ có ba tuổi.
Sự thật chứng minh ý nghĩ này của Triển Lệnh Quân là đúng. Tiêu Tiêu và Triển Lệnh Nghệ tâm trí chỉ có ba tuổi nhanh chóng trở thành bạn tốt, hai người chơi vui hết cỡ, không thèm để ý đến anh ta luôn.
Đến trưa, người giúp việc nấu cơm xách một làn thức ăn đi vào, ngại ngùng chào hỏi Tiêu Tiêu, hỏi hai anh em muốn ăn gì rồi đi vào trong bếp.
Tiêu Tiêu vốn cũng đã mua thực phẩm định nấu cơm cho hai anh em, lại quên mất người có tiền thường thuê người nấu cơm.
"Bác ấy chỉ nấu cơm thôi, làm xong sẽ đi, không cần để ý". Triển Lệnh Quân đứng dậy, bế ca ca đang ngồi dưới đất lên sofa, không cho ca ca ngồi lâu dưới nền nhà.
Triển Lệnh Nghệ ngồi trên sofa, thoải mái đung đưa chân. Chân anh ta rất trắng, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/luong-than-dinh-che/3047430/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.